An Giang Online

Hồi ức chiến tranh của một nữ y sĩ

Thứ năm, 27/02/2014 06:04

(AGO) - Không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng đôi tay ấy đã cứu chữa bao đồng chí, đồng đội nơi gian khổ, ác nghiệt. Để rồi giờ đây, khi chiến tranh đã đi qua, những tháng ngày gian nan ấy mãi là hồi ức “đi cùng năm tháng” trong đời một nữ y sĩ. Đó là cô Nguyễn Thị Ánh (ngụ phường Mỹ Bình, TP. Long Xuyên).

87-t3-1-1.jpg
Cô Ánh giản dị trong cuộc sống đời thường.
 

Cô y sĩ ngày ấy (nay đã 63 tuổi) kể lại: “Năm 1963, tôi gia nhập ngành Quân y trong chiến khu. Đến năm 1971, đơn vị cử tôi học y sĩ và làm công việc này cho đến ngày giải phóng. Ngày ấy, cái gì cũng thiếu: Băng, gạc y tế sử dụng xong phải giặt sạch để dùng lại vì không có nhiều. Thau, nồi không có, chúng tôi phải dùng những tấm ny-lon thay thế để chứa nước. Dù vậy, chúng tôi đã ví tiếng đạn bom là nhạc, lòng căm thù giặc là sức mạnh để vươn lên và chiến đấu đến cùng.

Còn nhớ, lần đầu tiên tôi trực tiếp làm công tác cứu chữa đồng đội, thấy sức khỏe anh em dần hồi phục, tôi vui như chính mình được cứu sống vậy! Thế nhưng, có những anh em bị thương quá nặng, điều kiện thuốc men lại không đầy đủ nên chúng tôi đành bất lực nhìn các đồng chí lần lượt hy sinh. Tuy không phải lỗi ở mình, nhưng mỗi lần nghĩ tới hình ảnh đau thương đó, tôi lại thấy ray rứt và dằn vặt bản thân vô cùng. Rồi lại có những anh em bị thương nặng vừa được đưa vào cứu chữa, chưa kịp băng bó thì lại phải đau đớn để đồng đội khiêng đi vì giặc càn quét, khiến họ phải mang thương tật suốt đời. Và, những lần chạy giặc như thế cứ diễn ra liên tục, bất kể ngày hay đêm…”.

Dù khó khăn, vất vả, thiếu thốn nhiều nhưng mọi người đều chiến đấu hết sức mình, không hề có chút nao núng, sợ sệt. Những người làm nhiệm vụ hậu cần như cô Ánh lại càng phải mạnh mẽ hơn. Theo lời cô Ánh, các bác sĩ, y tá ngày ấy phải có cái tâm lớn lắm mới có thể chiến đấu với thần chết đến cùng nhằm giành lại sự sống cho các đồng đội. Bởi, anh em bị thương nặng nên đôi khi cáu gắt, lúc đó người thầy thuốc phải thật mềm mỏng an ủi và cứu chữa hết mình. “Chúng tôi còn giúp đỡ, chữa bệnh cho người dân bên ngoài, chứ không riêng gì đồng đội của mình. Mỗi lần cứu được một ai, tôi lại thấy lòng mình thanh thản, nhẹ nhàng hơn”- cô Ánh bày tỏ.

Khói lửa chiến tranh có thể thiêu cháy mọi thứ nhưng thứ duy nhất nó không tàn phá được chính là “tình yêu”. Không riêng gì ai, cô y sĩ dịu dàng ngày nào cũng có dịp tìm hiểu và đi đến hôn nhân với chiến sĩ công tác khác đơn vị. Cũng vì làm việc hai nơi nên cơ hội gặp nhau của hai vợ chồng son không nhiều. Trong dòng hồi tưởng, cô Ánh nhớ lại: “Sau ngày kết hôn, số lần tôi và chồng gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu tôi công tác ở đất Campuchia thì ông xã phải làm nhiệm vụ ở trong rừng, trên núi. Có khi 1-2 năm, chúng tôi mới gặp nhau một lần. Nhưng đó không phải là lý do để chúng tôi buồn, mà nó chính là động lực để hai vợ chồng phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn”.

Có thể thấy, người y sĩ ấy đã đặt lý tưởng, đặt công việc cứu chữa đồng đội lên trên cả bản thân và trên cả tình riêng. Giờ đây, khi đã về hưu, có cuộc sống hạnh phúc bên chồng và bên con cháu, cô Nguyễn Thị Ánh vẫn hay kể cho cháu con nghe hành trình đi qua chiến tranh của mình và các đồng đội nhằm giáo dục thế hệ trẻ lòng yêu quê hương và trân trọng thành quả mà cha ông đã đổi lấy bằng máu xương và mạng sống. Xin được mượn lời chú Lâm Thành Công, nguyên Trưởng phòng Y tế TP. Long Xuyên, cũng là người từng tiếp xúc với cô Ánh thời chiến để khép lại câu chuyện về người nữ y sĩ tên Ánh: “Cô Ánh là tấm gương cho những người thầy thuốc trẻ hôm nay noi theo”.

Bài, ảnh: PHƯƠNG LAN


TIN KHÁC